Suy nghĩ về nhan đề tác phẩm Mảnh trăng cuối rừng

Loading...

Suy nghĩ về nhan đề tác phẩm Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu

GỢI Ý:

Truyện ngắn Mảnh trăng cuối rừng viết về đề tài chiến tranh, nhưng ngay từ nhan đề, tác phẩm đã gợi lên ở tâm hồn người đọc về hình ảnh đẹp, lãng mạn, thơ mộng. Tác phẩm in lần đầu có tên là “mảnh trăng“. Sao không nói là “vầng trăng” mà chỉ là “mảnh trăng” thôi?  Vầng trăng gợi lên sự tròn đầy, hạnh phúc viên mãn. Còn hình ảnh “mảnh trăng” ẩn chứa cảm xúc lãng mạn của nhà văn. Để tăng sức lãng mạn, tác giả đã thêm vào hai từ “cuối rừng”;

“Mảnh trăng cuối rừng”: hình ảnh đẹp mỏng manh, ánh sáng dịu, nhỏ nhắn và khiêm nhường lại như còn e ấp xa lấp sau những táng lá ngút ngàn của rừng đêm.

Loading...

Hình ảnh “Mảnh răng cuối rừng” ấy (chứ không phải vầng trăng vằng vặc giữa trời) đã nói lên tình yêu trong thời chiến ác liệt, phải vượt qua bao thử thách, gian nan, tình yêu ấy như đóa hoa mới vừa chớm nở, còn e ấp, đợi chờ, nó thanh cao, trong trẻo và đẹp đến lạ lùng như một bản tình ca khắc khoải, mộng mơ, biêng biếc một màu xanh hi vọng đợi chờ: Câu chuyện tình đẹp lãng mạn như trò chơi ú tim trong cổ tích.

Qua vẻ đẹp, lãng mạn của “mảnh trăng cuối rừng“, nhà văn như muốn nói lên vẻ đẹp duyên dáng, lấp lánh “chất ngọc” trong sâu kín nơi tâm hồn cô gái trẻ mang tên Nguyệt, nhân vật trọng tâm của tác phẩm, người đọc phải dõi tìm thật lâu mới thấy.

Như vậy “Mảnh trăng cuối rừng” ẩn chứa vẻ đẹp lãng mạn của câu chuyện tình như trò chơi ú tim và vẻ đẹp ẩn kín trong tâm hồn cô gái tên Nguyệt.

Loading...