Soạn bài Quê Hương của Tế Hanh

Loading...

QUÊ HƯƠNG

Tế Hanh
 
Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới 
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông 

Loading...
 
Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng 
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá 
Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã 
Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang 
Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng 
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió… 
 
Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ 
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về 
Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe 
Những con cá tươi ngon thân bạc trắng 
Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng 
Cả thân hình nồng thở vị xa xăm 
Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm 
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ 
 
Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ 
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi 
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi 
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!
Nguồn: Tuyển tập Tế Hanh, Nxb Văn học, 1987
Bài thơ viết năm 1939 lúc nhà thơ đang học ở Huế, rất nhớ nhà, nhớ quê hương.
Bài thơ được viết theo thể thơ tám chữ
Bố cục: Bốn đoạn
Đoạn 1: Hai câu đầu
Đoạn 2: Sáu câu tiếp
Đoạn 3: Tám câu tiếp theo
Đoạn 4: Bốn câu cuối
 
Tìm hiểu văn bản:
 
1. Giới thiệu về làng quê của tác giả:
Quê hương nhà thơ ở cửa sông gần biển, người dân làm nghề chài lưới. 
 
Lời giới thiệu bình dị, chân thật như bản chất người dân làng chài quê ông vậy.
 
2. Cảnh dân chài bơi thuyền ra khơi: 
 
* Trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng => thiên nhiên tươi đẹp, lý tưởng cho những ai làm nghề chài lưới. 
 
* Dân trai tráng => những người khỏe khoắn, vạm vỡ, nhanh nhẹn, dũng cảm. 
 
* Con thuyền hăng như con tuấn mã cánh buồm rướn thân ra góp gió. Họ ra khơi mang theo cả hồn vía của quê hương. 
 
Tất cả thể hiện nhịp sống tươi vui, khoáng đạt, hăng say lao động của người dân chài. 
 
3. Cảnh đón thuyền về bến: 
 
Cả dân làng. 
Âm thanh ồn ào. 
Trạng thái tấp nập. 
=> Không khí vui vẻ, rộn ràng. 
 
Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe. 
=> Lời cảm tạ trời đất. Chỉ có những ai đã từng làm nghề chài mới hiểu hết lời cảm tạ mang tính công đồng này. 
 
Hình ảnh dân chài vừa chân thực vừa lãng mạn, họ mang vẻ đẹp và sự sống nồng nhiệt của biển cả. 
 
Những chiếc thuyền bây giờ mệt mỏi trở về thư giãn và lắng nghe chất muối đang râm ran khắp cơ thể 
 
Con thuyền như sinh thể, như một phần của sống lao động của làng chài, gắn bó với làng chài.
 
4. Nỗi nhớ quê hương: 
 
Tình yêu quê hương luôn thường trực trong lòng nhà thơ: lòng tôi luôn tưởng nhớ 
 
Nhà thơ nhớ rất cụ thể: 
 
Màu nước xanh, con cá bạc, chiếc buồm vôi, nhớ con thuyền rẽ sóng ra khơi và đặc biệt nhớ cái mùi nồng mặn quá. Cái mùi đặc trưng của vùng biển.
 
Tổng kết: 
 
Bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ dung dị đằm thắm của Tế Hanh. Bài thơ chỉ kể tả đôi nét nhưng nhờ hình ảnh đặc trưng và chắt lọc nên làng chài ven biển hiện lên thật dung dị mà ấn tượng. 
Loading...