Người thầy đầu tiên và bài học đầu tiên

Loading...
Trong cuộc sống của mỗi con người, từ khi bé thơ đến lúc trưởng thành, ai cũng đã từng trải qua những niềm vui, nỗi buồn, sự thành công hay thất bại…nhưng từ những sự việc ấy mà ta lại rút ra bài học sâu sắc cho cuộc sống.

Tôi cũng vậy, tôi cũng đã từng trải qua nhiều sự việc khó khăn và đều từ đó mà rút ra bài học quý báu cho bản thân. Nhưng có lẽ bài học sâu sắc nhất, gắn bó với tôi lâu nhất và cũng có thể là mãi mãi, đó là bài học về tình cảm gia đình, bài học làm người. Đó là tình yêu bao la mà giản dị của ba mẹ giành cho con cái, là tình yêu của những thành viên trong gia đình giành cho nhau.
 
Nhà tôi có bốn thành viên: ba, mẹ, tôi và em gái tôi. Tuy mỗi người có một công việc riêng, có những mối quan hệ xã hội riêng,…nhưng không bao giờ quên “gia đình”. Đối với tôi, ba mẹ là những người tuyệt vời nhất trên đời. Ba mẹ đã dạy cho chị em tôi những bài học làm người khắc sâu trong lòng. Đặc biệt là ba tôi, ba là người “thầy giáo” đầu tiên của tôi, ba đã dạy cho tôi bài học về tình yêu thắm thía trong lòng, nó không bằng “lý thuyết” đơn giản mà bằng hành động cụ thể.
 
Ba đã gánh vác kinh tế gia đình với đồng lương ít ỏi của mội cán bộ công chức, đồng thời kiếm thêm vô số công việc khác để có thêm thu nhập nuôi gia đình, để cho chúng tôi có một tuổi thơ không thiếu thốn. Tôi từng nghe mẹ kể, lúc tôi 3 tuổi, ba luôn thức dậy thật sớm, với chiếc xe đạp cọc cạch đi trên con đường lạnh lẽo đến các đám cưới làm nhạc công, đánh đàn để kiếm tiền nuôi gia đình. Hồi ấy, ba phải thức dậy sớm, đi làm về nhà lúc trời tối mịt, trên tay cầm hai mươi nghìn đồng, với vẻ mặt vui mừng, phấn khởi vì đã kiếm được tiền mua gạo, mua thức ăn cho gia đình (vì hồi ấy kiếm được hai mươi nghìn đồng là rất quý). Số tiền tích cóp từ công việc này đủ để mua một bình thuỷ đựng nước nóng pha sữa cho chị em tôi. Với tôi, chiếc bình thuỷ đó mãi là kỷ niệm về một thời khó khăn nhất của gia đình và về sự hi sinh to lớn của ba…
 
Hồi nhỏ, tôi hay bị sốt cao vào đêm khuya. Tôi vẫn còn nhớ như in lúc ba ôm tôi trong chiếc mền nhỏ màu đỏ caro, mượn xe nhà hàng xóm đưa tôi vào viện và ba đã thức suốt đêm canh tôi (lúc ấy mẹ tôi còn phải chăm em em tôi còn nhỏ).
 
Ba mẹ chăm sóc, dạy dỗ chị em tôi bằng sự mạnh me, quyết đoán, sự tỉ mỉ, chu đáo. Mặc dù là người cha, người thầy nghiêm khắc nhưng ba chưa bao giờ dạy chúng tôi bằng roi.
 
Tuy là một cán bộ công chức nhà nước, công việc của ba liên quan đến chính trị nhiều hơn, nhưng kiến thức sư phạm của ba thì tôi không thể nào sánh kịp. Ba tôi hiểu biết rất rộng, bất kì đến nơi nào, ba cũng giải thích cho tôi về đặc điểm địa lý, lịch sử nơi đó. Ba tôi còn biết chơi nhiều loại nhạc cụ, và thường dạy cho tôi đánh đàn T’ Rưng, đàn Organ, hay guitar…
 
Như người gieo hạt giống, ba đã vun đắp tinh thần hiếu học trong chúng tôi.
 
Mặc dù hiện nay mẹ tôi đi học xa nhà, ít khi ở nhà với chị em tôi, mọi công việc quán xuyến gia đình đều đến tay tôi, nhưng ba tôi luôn quan tâm tâm, giúp đỡ tôi trong công việc hàng ngày, mặc dù công việc của ba hiện nay rất bận, có khi phải đi công tác xa, nhưng mỗi khi rảnh thời gian (vào ngày nghỉ) ba luôn cùng tôi làm những công việc nhà.
 
Mỗi khi nhìn thấy ba chăm chú đọc sách, hay xem xét giấy tờ, sổ sách, mồ hôi đầm đìa, ướt cả lưng áo, và tôi nghĩ tới những lúc ba vào bếp thay tôi nấu ăn vì tôi đi hcoj về muôn (về tới nhà thì trời đã tối mịt), tôi lại càng thấy thương ba hơn.
 
Những lúc mẹ tôi được nghỉ, mẹ về thăm ba con tôi, tôi lại nhìn ánh mắt trìu mến của ba, vui vẻ khi thấy mẹ về, lại có người để ba tâm sự, chia sẻ chuyện ở cơ quan, chuyện gia đình,… (vì chị em tôi còn nhỏ, chưa hiểu hết được “người lớn”). Ba luôn âm thầm làm mọi việc để tôi và em có thể chuyên tâm học hành được tốt. Mỗi khi ngồi buồn một mình, tôi lại nhớ đến chuyện ba đạp xe cọ cạch đi kiếm tiền, mỗi khi mang về trên tay 20 nghìn đồng, vẻ mặt ba luôn tươi tỉnh, vui mừng và hạnh phúc – tự nhiên tối thấy sống mũi cay cay, mắt nhói, từng giọt nước mắt cứ tuôn rơi, vì tôi thương ba, thương những công việc lặng lẽ mà ba đã làm để nuôi gia đình tôi. Từ những công việc ấy của ba, đã để lại cho tôi bài học sâu sắc về tình cảm gia đình, bài học làm người, sự trân trọng, kính yêu và tình yêu thương tôi giành cho ba.
 
Ba còn dạy tôi rất nhiều về tình yêu và nhiều bài học khác nữa. Những bài học đó đã nuôi dưỡng tinh thần và giúp tôi tự tin, vững bước đi qua những thăng trầm của cuộc sống.
 
Tôi chưa từng nói cảm ơn ba, người thầy đầu tiên va trọn đời của tôi.
 
Mặc dù tôi biết, đối với ba thì với những thành công con cái đạt được tới ngày hôm nay và cả tương lai còn hơn cả lời “cảm ơn”… Nhưng tôi vẫn muốn có một dịp nào đó để tôi có thể nói với ba rằng: con thật hạnh phúc vì đã trúng xổ số “ba mẹ”, đó là giải đạc biệt của cuộc đời con… 
 
Từ những tâm sự tôi đã kể trên với các bạn, tôi mong rằng các bạn sẽ cố gắng học tập thật tốt để đền đáp công ơn dạy dỗ của ba mẹ, thầy cô.
 
Tôi cũng vậy, tôi sẽ cố gắng ghi sâu lời ba – người thầy đầu tiên đã dạy tôi bài học làm người đầu tiên khi tôi còn chưa cắp sách đến trường, đó là bài học về tình yêu gia đình, bài học sâu sắc nhất trong tôi. Nhờ bài học đó mà tôi đã học được thế nào là yêu quê hương, đất nước, yêu mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Yêu những nơi tôi được đặt chân đến và những lời dạy của ba, yêu những con người xung quanh tôi, đặc biệt là yêu gia đình, yêu ba mẹ tôi. Đó là bài học về tình người đầu tiên, sẽ đi theo tôi hết cuộc đời mà ba – người thầy đầu tiên đã dạy cho tôi… 
Loading...